Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Tất Cả Chúng Ta Đều Có Trí Huệ Của Thượng Đế, Phần 3/9

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Tôi tưởng bác chưa từng được thọ tâm ấn trước đây. (Đó cũng là từ đệ tử của vị ấy, ông ấy truyền cho con. Và con cũng thấy phép màu ở vị Minh Sư đó. Và tất cả những vị Minh Sư mà con đã làm đệ tử, con đều tiếp tục truyền bá giáo lý của các Ngài ở Surabaya, như Raja Yoga.) Ông ấy đang nói sang chuyện khác. (Và ở Singapore này...) Bác đang tự phơi bày mình. (…Raja Yoga. Dạ không, vì con muốn giải thích cho họ rằng Raja Yoga…) Bác đang tự chuốc rắc rối cho mình. Tôi đã ráng cứu ông ấy, nhưng chịu thôi. Không, họ không biết bác đang nói gì đâu. Bác cũng không biết mình đang nói gì. (Con biết ngài Raja Yoga. Đó là vị Sư Phụ thứ tư của con. Vị Sư Phụ thứ năm cũng đã đến Surabaya, Ngài ấy đến từ Anandpur.) Đồng, tôi nghĩ cô nên giúp ông ấy đi. Và vị Sư Phụ thứ sáu là Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư.) Vậy thì giữa các Minh Sư đâu có khác nhau. Thế sao bác lại “sưu tầm” nhiều Minh Sư như vậy? Để làm gì? (Bởi vì lúc đó con chưa biết Ngài Vô Thượng Sư. Năm 1992 con mới biết Ngài. Còn trước đó, từ năm 1982, thì con có dịp tiếp xúc với các vị đó. Cho nên con xem họ là Sư Phụ của mình.) Hiểu rồi.

Thấy không, quý vị phải hiểu tâm ý của người Ấn Độ – họ không bao giờ hạ thấp bất kỳ Minh Sư nào cả. Nhưng họ biết mình chọn ai. Họ có thể theo một vị, nhưng nếu chưa hài lòng, họ sẽ tìm tiếp. Bởi vì người gọi là “thầy” đôi khi khác với Minh Sư. Có khi họ chỉ dạy triết lý và dặn mình phải giữ giới. Và đôi khi, như các vị tăng sĩ Phật giáo, họ cũng quy y – quy y, quy y. Nhưng họ không bao giờ nói điều gì bất kính về các vị thầy hay Minh Sư nổi tiếng. Dù đó có phải là thầy của họ hay không, vì họ sợ xúc phạm Thượng Đế. Nhưng họ sẽ chọn một Minh Sư làm vị thầy riêng của mình. Và điều đó họ tự biết. Nhưng họ sẽ không bao giờ hạ thấp các Minh Sư khác, hay các vị thầy khác, dù cao hay thấp, họ không bàn đến chuyện đó. Cho nên nếu quý vị cố gắng “đào sâu” để bắt ông ấy xác nhận vị Minh Sư nào cao hơn vị nào, ông ấy sẽ không bao giờ làm vậy. Đừng phí thời gian. Đúng không, sư huynh? Đúng không? Ừ.

(Chẳng phải đây cũng là phép mầu sao, khi con được Sư Phụ gọi lên ngồi đây? Nửa tiếng trước con còn không biết mình sẽ đứng trước mặt Ngài. Cho nên mọi thứ đều được định trước, mọi thứ đều được sắp đặt trước. Chúng ta chỉ việc đi theo. Nếu sự hiểu biết của mình thuần khiết, chúng ta sẽ gặp người tốt. Nếu sự hiểu biết hay tính cách của chúng ta không mang tính tâm linh, chúng ta sẽ đi lạc đường. Vì vậy, Minh Sư luôn bảo vệ đệ tử.) (Con cũng xin Sư Phụ gia trì, vì ngày 14 tháng Ba, con sẽ tròn 67 tuổi. Và con hy vọng lần tới, nếu có dịp đến Singapore, con sẽ gặp lại nhiều huynh đệ.) Vẫn còn muốn theo tôi làm thư ký cho tôi ở tuổi 67 sao. Rất dũng cảm. Đồng muốn nói gì không? Bênh vực ông ấy đi, nếu không, ông ấy sẽ bất lực.

(Xin lỗi, tôi có thể hỏi một câu không, sư huynh?) Được, được. (Vậy, anh có đồng ý và tán thành với tôi rằng trong tất cả các Minh Sư anh đã gặp, Ngài Vô Thượng Sư của chúng ta là vĩ đại nhất?) Anh… (Tôi không thể nói như vậy vì điều này cũng...) Đó là một câu hỏi riêng tư. (Vâng, vâng.) Anh đừng ép ông ấy. (Cảm ơn Sư Phụ.) Được rồi. Câu hỏi cá nhân. Nhưng khi anh đến nhà ông ấy, anh sẽ thấy câu trả lời, được chứ? Rất riêng tư.

(Thưa Sư Phụ, lúc nãy có người hỏi về ngài Sai Baba. Sư Phụ cảm thấy thế nào về ngài ấy?) Anh hỏi tôi à? (Dạ.) Tại sao? Sao lại hỏi tôi về (Bởi vì...) người khác? (Dạ không, vì lúc nãy có rất nhiều bàn luận về vị ấy và về năng lực thần thông của vị ấy, và con muốn biết, với tư cách Minh Sư, Ngài cảm thấy thế nào về điều đó?) Tôi không cảm thấy gì cả. Tôi đã bận đủ với công việc của mình và đệ tử của mình rồi. Tại sao tôi phải xen vào công việc của người khác? Nếu muốn biết thông tin về vị ấy, hãy đến Trung tâm của vị ấy, gặp đệ tử của vị ấy, và lấy tất cả thông tin anh cần. Nếu anh muốn theo vị ấy, vị ấy ở Ấn Độ, độc thân, trẻ, đẹp, và đầy phép lạ.

Bây giờ, tôi nghĩ anh nên học cách tôn kính tất cả các vị Minh Sư và các vị thầy. Nhưng hãy chọn vị Minh Sư phù hợp với sở thích, lý luận, trí tuệ, và hoàn cảnh của chính anh. Chúng ta không biết ai là Minh Sư, ai không phải. Quên hết chuyện đó đi. Chúng ta không đi “tìm dạo”, không lập danh sách ai là Minh Sư giỏi nhất hay không. Đó là chuyện rất cá nhân. Ví dụ, có một, hai vị Minh Sư khác cũng dạy Pháp Môn Quán Âm, và rất nổi tiếng – nổi tiếng hơn tôi. Trước khi tôi sinh ra đời, họ đã nổi tiếng rồi. Nhưng ông ấy không theo [họ]. Có lẽ vì nhân duyên cá nhân. Không phải các vị ấy không dạy điều giống nhau, nhưng ông ấy có sở thích riêng, ông ấy nhìn vào mắt người ta và biết ai là ai. Ông ấy thấy được điều đó. Cho nên đây là câu hỏi rất cá nhân. Tôi không ép ông ấy phải thừa nhận trước mặt anh vị nào giỏi hơn vị nào. Có thể chẳng ai giỏi hơn ai cả. Trong mắt Thượng Đế, tất cả chúng ta đều bình đẳng, đều có trí huệ bên trong. Chúng ta đều có Vô Thượng Sư bên trong. Điều tốt nhất anh nên làm là mau chóng tìm vị Minh Sư đó, và đừng hỏi thêm gì khác.

Nhưng quý vị thấy đó, sư huynh này hơi quá “trẻ” so với tuổi của ông ấy. Cho nên đôi khi quý vị hỏi, ông ấy không thật sự hiểu câu hỏi của quý vị, có lẽ vì tâm lý khác nhau. Quý vị trẻ hơn, nhiệt huyết hơn, hiếu kỳ hơn, và khả năng phân biệt rất sắc bén. Ông ấy không có kiểu đầu óc như vậy. Ông ấy giống như một đứa trẻ. Nếu anh đứng trước mặt ông ấy, nói: “Tôi là Minh Sư”, ông ấy sẽ cúi đầu trước anh. Cho nên đừng hỏi ông ấy những câu quá nhạy như vậy. Ông ấy không hiểu anh muốn nói gì. Người Ấn Độ có tâm hồn rất đơn giản, rất thuần khiết. Phần lớn họ như vậy, tôi không nói tất cả, nhưng đa số là thế. Dù sao thì… Tôi có thể bảo đảm với anh rằng ông ấy tin vào con đường của chúng ta, và ông ấy chỉ theo tôi. Cho nên đừng lo rằng ông ấy bị rối loạn trong đầu. Không, không hề. Ông ấy tôn kính tất cả các Minh Sư, như người Ấn Độ thường làm, nhưng ông ấy chọn một vị cho sự phát triển cá nhân của mình. Và quý vị cũng nên làm như vậy. Được chứ? Đúng không, sư huynh? (Dạ đúng.) Đúng, đúng, đúng.

Khi đến nhà ông ấy, quý vị sẽ thấy hình của tất cả các vị Minh Sư, nhưng hình Sư Phụ của quý vị thì khác – có hoa tươi, trái cây, nến. Và trong phòng thiền của ông ấy, pháp tướng của Sư Phụ quý vị được đặt ở vị trí chính. Có nghĩa đó là Sư Phụ của ông ấy. Còn các vị Minh Sư khác, ông ấy tôn thờ, kính trọng, nhưng không thuộc về họ. Cho nên đừng nhầm lẫn rằng ông ấy biết nhiều Minh Sư rồi ông ấy thờ tất cả như nhau. Không, không, ông ấy tôn kính họ, nhưng ông ấy chỉ có một vị. Giống như anh, anh có thể thích nhiều cô gái đẹp, nhưng anh chỉ có một cô. Đúng vậy. Một người vợ. Ờ, khác nhau chứ. Anh không thể nói những cô khác không đẹp, nhưng anh chỉ yêu một người. Và anh biết người ấy là dành riêng cho anh. Đôi khi anh thấy nhiều hình ảnh đẹp trên báo, hoặc hình minh tinh, anh cắt ra, rồi dán lên tường, nhưng hình của cô gái anh yêu thì khác. Dù anh có dán lên tường hay không, nó vẫn khác. Cho nên đừng bận tâm. Đừng bận tâm.

Sư huynh nè, họ muốn học hỏi thêm từ bác, nhưng bác không biết nói gì, cho nên… Đồng, cô có gì muốn nói không? (Ông Narain là người rất khiêm nhường. Cửa nhà ông luôn rộng mở cho đủ dạng hành giả. Ông đối đãi họ như những vị thần.) Ừ. (Cho nên…) Tâm tính người Ấn Độ rất đơn thuần. (Bầu không khí trong tiệm sách và trong nhà ông ấy, rất dễ chịu, rất thành tâm. Trước đây, chúng tôi đến nhà ông ấy và ông ấy nhận được một tấm poster của Sư Phụ. Lúc đó chúng tôi cũng đang cố gắng làm việc tương tự – truyền tin về buổi thuyết giảng của Sư Phụ tại Indonesia. Nhưng từ khi ông Narain nhận được tấm poster ấy, ông kính trọng Sư Phụ vô cùng. Ông không phân biệt quốc tịch của ai cả. Ông chỉ hết lòng tôn kính Sư Phụ, và lập tức dựng lên một bàn …) Bàn thờ. (…bàn thờ, có hoa, có trái cây, có nến. Còn hình của các Minh Sư khác – không có.) Nhưng đừng nói vậy chứ. (Con chỉ nói sự thật thôi ạ. Con nói sự thật thôi. Con nói xong được không?)

(Xin nói tiếng Hoa được không?) (Chờ một chút.) Có ai có thể dịch cho họ không? (Chúng con đã chuẩn bị phiên dịch tiếng Anh.) À, vậy… (Vậy nói tiếng Anh trước nhé? Rồi ông Narain cứ gọi điện đến nhà chúng con, nói rằng ông muốn mời Sư Phụ đến tiệm sách của ông. Con nói: “Lịch của chúng tôi đầy rồi, tôi không thể hứa được”. Và quý vị biết ông Narain đã làm gì không? Ông cầu nguyện suốt đêm, không ngừng nghỉ. Cho nên Sư Phụ không ngủ được cả đêm, cứ đi tới đi lui trong nhà, vì có người đang cầu nguyện một cách tha thiết như vậy. Ông không dừng lại. Cho nên Sư Phụ phải nói: “Ngày mai ta phải đến nhà ông ấy”. Và ông ấy gọi…) Chúng tôi đã từ chối rồi. (Dạ.) Và họ không nói cho tôi biết ông ấy đã gọi. Không gì cả. Nhưng tôi nói: “Tôi phải đến nhà người đàn ông Ấn Độ đó; không thì tôi phát điên mất”. Sáng sớm hôm đó, tôi nói như vậy, và rồi chúng tôi đến nhà ông ấy.

(Thật ra hôm đó chúng ta có buổi truyền tâm ấn và rất nhiều việc phải làm.) Phải. Và Sư Phụ phải làm mọi việc một cách khẩn trương. Vì lòng thành của ông ấy là toàn tâm toàn ý, 100%, không có gì khác, thuần khiết, tha thiết muốn gặp Sư Phụ, muốn đón Sư Phụ như Thượng Đế trong nhà mình. Sáng hôm đó, ông Narain lại gọi cho con. Ông nói: “Tôi nên làm gì đây? Tôi chỉ có thể mời Sư Phụ đến nhà tôi. Quý vị muốn tôi làm gì, tôi làm hết. Xin hãy nói cho tôi biết”. Con nói: “Được, tôi sẽ hỏi Sư Phụ”. Và rồi đột nhiên, Sư Phụ đến nhà ông Narain. Ôi, con nghĩ đó là khoảnh khắc ông ấy tràn đầy hạnh phúc. Con không thể diễn tả… không thể diễn tả cảm xúc trong lòng ông.

Khi chúng con đến, chúng con thấy hình Sư Phụ với hoa, với nến, với trái cây cúng dường. Chúng con rất cảm động. Ông còn chuẩn bị một chiếc ghế và một tấm đệm trên sàn. Như thể bất cứ lúc nào ông cũng đang chờ vị Thượng Đế tối cao đến nhà ông. Và hôm đó, ông cứ mời Sư Phụ ngồi vào chiếc ghế ấy, và đối đãi với chúng con bằng tất cả tấm lòng. Con cảm thấy rất ấm áp, rất cảm động.

Sau buổi tâm ấn, ông nói với con một điều: “Tôi có thể nhìn ra nhiều điều từ đôi mắt của người ta. Từ đôi mắt của Sư Phụ, tôi chỉ cảm thấy sự cho đi, tình thương, toàn là cho đi, cho đi mãi, không bao giờ nhận, không bao giờ đòi hỏi đền đáp bất cứ gì”. Và ông nói đúng. Đó là điều Sư Phụ luôn làm cho chúng ta, không bao giờ đòi hỏi gì, chỉ cho đi. Con chỉ nói sự thật.) Cảm ơn cô. (Ông chỉ gặp Sư Phụ một, hai lần thôi. Và ông đã theo con đường tâm linh rất lâu rồi. Cho nên ông có thể nói thẳng, nói đúng trọng tâm. Đó là tất cả những gì con muốn nói. Cảm ơn.)

Photo Caption: Cảm Tạ THƯỢNG ĐẾ Toàn Năng Ban Cho Mọi Vẻ Đẹp Gợi Nhắc Ta Nhớ Về Nhà Thật

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (3/9)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-01-23
2721 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-01-24
2086 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-01-25
2021 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-01-26
2064 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-01-27
1721 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-01-28
1657 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-01-29
1701 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-01-30
1518 Lượt Xem
9
Giữa Thầy và Trò
2026-01-31
1260 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-02-04
441 Lượt Xem
35:05

Tin Đáng Chú Ý

1 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-02-03
1 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-02-03
403 Lượt Xem
Dấu Tích Văn Hóa Khắp Nẻo Thế Gian
2026-02-03
1 Lượt Xem
Thuần Chay: Lối Sống Cao Thượng
2026-02-03
1 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-02-03
733 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về